Categories
POETRY/THƠ

Nguyễn Đình Toàn | Phạm Thái Anthem – Khúc ca Phạm Thái (7)

Nguyễn Đình Toàn first penned under Tô Hà Vân, born September 6th, 1936 at Gia Lâm, by the Red river, outside of Hanoi. Left for South Vietnam in 1954, there he became actively involved in the arts, literature, poetry, plays, music, in association with literary magazines like Văn, Văn học. He collaborated with Trần Phong Giao for many years in the selection of literature for Văn Magazine. He took up the position as the editor of Saigon Radio after that, and became known for the Music programme in the early seventies. He was captured twice after 1975, and was imprisoned in a re-education camp for nearly six years. He and his wife, Madame Thu Hồng, settled in the United States of America at the end of 1998. A retiree, he currently resides in South California with his family.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

poet & musician: Nguyễn Đình Toàn

translator: Nguyễn Thị Phương Trâm


Lily Hor Collection on Pinterest

Phạm Thái Anthem

I’m a joke of a knight, heart unbending, the softness of a blade

Antics in Trương Quỳnh Như’s eyes, a heroic jester.

Small mind bloated ego, blaming everything on fate,

Talentless, resenting the lack of opportunities.

An embittered heart drowning in an adventurous spirit,

Consuming cups of flames burning up time.

An injured soul on fire in the dark of night,

An anxious stallion was desperate for the road.

Is it raining sadness or is the world merely crying,

Yeasty spirit chilling on cold fingertips.

A hand full of afternoons minus the wisdom of living and wisdom of grey hair

Barely avenged was the family’s honour minus the debt of land and country.

Ashamed and oblivious minus the worldly knowledge,

Bowing to the sword, minus the bloodshed.

I’m the Big Dipper,

Alone, high in the sky.

Barely enough light for travellers minus, the ability to shut down for the night,

I’m alone with myself minus, the unrelenting storms.

Rough seas in all directions minus, the agonising screaming waves,

Hateful dreams of vengeance minus, the blood on my hands.

The tearful drunken laughter,

Shaking, volcanic eruption, where were heaven and earth then.

The sound of bells beyond the prayers, 

Darling, wake up, feel the sadness seeping into these verses. 

I have loved you?

I have killed you?

I have cared for you?

I have cried?

Her lips were fragrant minus my obsessed spirit

Her eyes blooming, brought light to the darkness of my soul.

A sweet and graceful silhouette and scented serene feet,

The sheath hot upon the petite chest of a fairy.

You are my poetry, a wine obsessed with flowers,

The rise of heavenly prayers filled with a new spring.

In burning desire I’ve called out your name,

Oh Quỳnh Như, who had erected your grave.

Her sad verses have turned into prickly soothing thorns,

Thriving at the centre of my sad and pathetic soul.

Clouds in a hand full of colours stacked up, waiting,

A gala of galactic stars ready to send you away,

As I beg the moon to be the vessel for your journey home,

In a shiny half-filled vessel minus, the chilling numbing pain…

I’ll hold her in my swollen arms,

I’ll take a bite of the sheath upon her chest, shatter the blinding obsession.

Quỳnh Như, come,

Come my love, there in my soul is your home,

The spellbound verses, shall be the incantation of us.

I shall spread the poem out in hues of multitude like soft satin bedding,

I shall marry you under the boundless stars..

Please, my friends, let me be

I care not for the big picture…

I’m going to see her,

I will see her soon.

She has landed on the pedestal of blooming flowers, the wind had reported,

Upon the touch of her feet, I could feel the flowers blooming.

The vat is still full of wine, the moon shining still upon poetry

Please don’t abandon the thorns in my soul.

Oh Xiaoshan how could temple bells be so silent,

Go gather the great spirits in the assembly of her grave.

Is she truly dead?

Have I cried?

In all eight directions of rivers and lakes my love,

Here now, after ten years of running back and forth.

Living minus ending up with nothing,

Sleeping soundly, to appease the greed.

Am I drunk or am I quite awake?

Is she sad or happy?

The shattering pearly laughter,

Mirror comb by each other in strokes of commiseration. 

Bitter honey was her lips,

The aching storm was her hair.

When her eyes had gravely darkened,

My soul was the sound night.

A cloak of pride untouchable by the dust of living,

The constant prayerful incantation of bells in her name.

On hallowed birdwings across the boundless horizon,

A pair of sad shadows eating away a never-ending night.

The persistent poetry in the hazy northern stars shook the steely soul,

A keen rocky horse always so far from the border

Chafed the face of heroes and she was always a cool soothing breeze,

Rows of unquenchable tears in thanksgiving of her kindness/love.

Yellow leaves born from the arid chill,

The sadness of eon is now far gone.

Her grave now strewn with dead grass,

An image of my pathetic sorry heart.

Brimming over the consoling tiny cup,

Did I care for her or did I care for myself?

June 2022

_

Khúc ca Phạm Thái

Ta tráng sĩ hề, lòng không mềm bằng kiếm,

Ta anh hùng hề, sự nghiệp có đầy đôi mắt Trương Quỳnh Như.

Chí nhỏ lòng kiêu, đổ thừa vận rủi,

Tài sơ sức mỏi, trách với thời cơ.

Lòng chua cay uống mãi rượu giang hồ,

Nâng chén lửa đốt tàn dần năm tháng.

Hồn đau thương những đêm trường bốc cháy,

Ngựa ngông cuồng khua gót nhớ quan san.

Trời mưa buồn hay nhỏ lệ nhân gian,

Men ứa lạnh trên đầu tay giá buốt.

Chợp năm canh gà chừ tóc hồ điểm bạc,

Thù nhà chưa trả chừ nợ nước vai mang.

Thẹn mặt làm ngơ chừ tủi thân hồ hải,

Gục đầu lên gươm chừ, máu đổ chứa chan.

Ta là sao tinh đẩu,

Cao vút trời cô đơn.

Sáng không đủ soi đường cho người chừ, đêm chưa đành tắt,

Một mình ta với lòng ta chừ, bão táp khôn nguôi.

Biển động bốn phương chừ, sóng đau gào thét,

Giấc mơ thù hận chừ, máu đỏ tay người.

Cơn say dở khóc dở cười,

Thành nghiêng núi lở, đất trời là đâu.

Chuông rung đã lọt tiếng cầu,

Em ơi tỉnh dậy nghe sầu vào thơ.

Ta yêu nàng ư?

Ta giết nàng ư?

Ta thương nàng ư?

Ta khóc rồi ư?

Môi nàng thơm chừ hồn ta ngây ngất,

Mắt nàng là đèn hoa soi đêm tối hồn ta.

Gót hương trầm dáng kiều thơm dịu ngọt,

Xiêm y nồng nàn ngón nhỏ búp tiên nga.

Nàng là thơ ta là rượu mê hoa,

Trời nâng giấc ban ơn đầy xuân mới.

Ta nhớ nàng điên cuồng lên tiếng gọi,

Quỳnh Như ơi, ai đội mộ nàng lên.

Thơ nàng buồn thành những chiếc gai êm,

Mọc lên giữa linh hồn ta sầu tủi.

Mây ngũ sắc kết lên lầu ngóng đợi,

Sao Ngân Hà mở hội đón em đi,

Thuyền trăng đây ta xin chở em về,

Trong lưng chén long lanh chừ, đau lạnh môi tê…

Ta ôm nàng trong đôi tay sưng húp,

Ta cắn xiêm y nàng, cho vỡ nát chén si mê.

Quỳnh Như ơi,

Hồn ta đây mời em về ngự trị,

Rồi thơ thần, ta giáng bút cho nhau.

Rồi trải thơ làm gấm nệm muôn màu,

Ta sẽ cưới nhau dưới muôn ngàn tinh tú..

Xin đừng bạn bè,

Xin đừng chí cả…

Ta sắp gặp nàng,

Ta sắp gặp nàng đây.

Gió đã mách, nàng đang về trên đài kiêu khai nụ,

Ta nghe bước chân nàng vừa thoắt nở thành hoa.

Rượu còn đầy vò, trăng còn sáng trên thơ,

Xin đừng để ngai hồn ta trống vắng.

Này Tiêu Sơn chuông chùa nào nín lặng,

Hãy chiêu hồn cho đội mộ nàng lên.

Nàng chết rồi ư?

Ta khóc rồi ư?

Em ơi tám hướng sông hồ,

Mười năm ngang dọc, bây giờ là đây.

Sự đời chừ đã trắng tay,

Ngủ vùi một giấc, cho đầy gối tham.

Ta say hay ta tỉnh?

Nàng buồn hay nàng vui?

Ngọc châu pha vỡ tiếng cười,

Lược gương xin chải ngậm ngùi cho nhau.

Môi nàng là mật đắng,

Tóc nàng là bão đau.

Mắt nàng thành mộ tối,

Hồn ta là đêm thâu.

Áo bào hiên ngang hề bụi đường mốc thếch,

Chuông kinh cầu nguyện hề, lời đầy tên nàng.

Trời rộng thênh thang hề chim thiêng rã cánh,

Canh khuya mòn mỏi hề đôi bóng sầu tương.

Tinh đẩu lu mờ hề thơ run hồn thép,

Ngựa ghê đá sắc hề xa lắc biên cương

Rát mặt anh hùng hề nàng là gió mát,

Xin tạ tình nàng hề lệ đau một hàng.

Heo may đã nổi lá vàng,

Buồn xưa chừng cũng động ngàn bay xa.

Mộ nàng bao cỏ úa,

Lòng ta bấy xót xa.

Rưng rưng chén nhỏ trào tâm sự,

Ta thương nàng hay ta thương ta?

_____

SONGNGUTAITRAM

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 replies on “Nguyễn Đình Toàn | Phạm Thái Anthem – Khúc ca Phạm Thái (7)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s