Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | AN EPIC POEM SHATTERED INTO WARM RAIN – 4/14 – the green lyrics, the leaves flying

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

by Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

the green in lyrics, the leaves flying

day and night leaking

a century of blinding dust and burning sunlight

o homeland we’re in songs still

notes falling on the longhouse

the breath on our lips a leaf

allowing father to be one with the forest

the forest in a gùi

the forest inside a dry gourd

the forest, her hair loose across her face

her shedding tears facing the pick-axe and fire

the day father lowered the trees to build a K’pan(house)

the day father burnt the fields to yield rice for mother

the day your stove was so warm child

the day the wine vat was so in your home child

seeping into blood into your bright eyes child

the sound of T’langput inserted into your chest 

child, do you think of me still?

the day we harvest honey in the forest

the nectar sweeter than a vow

the vow in the swing of a blade

the forest dark nights make

the forest treasures make

the forest the Sun makes

the forest inspiration maketh

inspirations by legends flying

venturing into each night’s dream

in the depths here blinding there

an enigma is the cycle of the forest 

the enigmas you couldn’t possibly know child

exhausting is human life 

as the land in the dry / the flood

as humans are born to life and death

born to bathe in the spring of the forest

mother’s footprints also buried in the forest

consuming what belongs to the forest on the verge of tears

how can fate be changed

with the raspy rhythmic grating of bamboos

on the verge of tears the far distant horizon

the forest forever green in youthful eyes

the forest sombre in ancient eyes

aching thoughts of the desert

chafing blisters

the desert or death?

deaths exposing sand and rocks

but I have saved for you, child, every scar

saved for you from forgetfulness

or forgetfulness has saved you 

gave us the gift of loneliness

we need to love each other more than scars need blood

the leaf beneath your belt child

your chest child in my gaze

like a baby bird flapping its fluffy new wings

scattering the sound of pebbles

beneath thy feet rolling

valleys falling over along with memory

the air falling away

when the heat of thy heart is hotter than a flame

smoke charring the forest, like the walls shutting out all doors

shutting out the direct gaze of the Sun

who has forgotten…

the forest is thick in you, child

has disappeared into a carpet of fog

the summit no longer popping up like a nipple

I felt myself and felt you, child, going cold

on the haystack of our life

the forest farewells this life

the sad aching sympathies

when they couldn’t think of the reason for their condolences

***

xanh câu hát lá bay

ngày và đêm cứ chảy

một thế kỷ bụi mù nắng cháy

quê hương ôi ta còn tiếng hát

những nốt nhạc rơi trên nhà dài

thổi trên môi chiếc lá

cho cha hoang dã như rừng

rừng trên chiếc gùi

rừng trong quả bầu khô

mái tóc nàng rừng xõa ngang trước mặt

nàng rơi nước mắt trước rìu và lửa

ngày cha xin hạ cây về làm K’pan

ngày cha đốt rẫy dắt lúa về nhà cho mẹ

ngày bếp lửa nhà em ấm thế

ngày ché rượu nhà em như thể

chảy vào máu vào mắt em rạo rực

tiếng T’langput luồn vào trong ngực

em có còn nhớ đến anh không?

ngày ta vào rừng hái tổ ong

mật ngọt hơn lời thề

những lời thề dao chém

rừng làm đêm đen

rừng làm kho tàng

rừng làm mặt trời

rừng làm ý tưởng

những ý tưởng bay cùng thần thoại

du ngoạn mỗi đêm mơ

thăm thẳm bên này mù mịt bên kia

rừng tuần hoàn vòng tròn bí ẩn

những bí ẩn làm sao em biết

đời người mỏi mệt

như đất trời mùa khô / mùa lũ

như con người hai đầu sinh tử

sinh con ra tắm dòng suối của rừng

vết chân mẹ cũng lấp trong rừng

ăn của rừng rưng rưng nước mắt

làm sao đổi thay số phận

bằng điệu khan buồn măng trúc măng mai

 –

rưng rưng những chân trời xa tắp

rừng xanh biếc mắt người rất trẻ

rừng âm u trong mắt người già

đau đớn nghĩ về sa mạc

bỏng rát

 –

sa mạc hay cái chết?

những cái chết trơ ra sỏi cát

nhưng anh đã giành lại em từ những vết thương

giành lại em từ quên lãng

hay quên lãng đã giành lại em

tặng nỗi cô đơn cho chúng ta

chúng ta cần yêu nhau hơn vết thương cần máu

chiếc lá dưới thắt lưng em

ngực em trong ánh mắt của anh

như loài chim ra ràng vẫy cánh lông tơ

vẫy tiếng động của hòn đá cuội

lăn dưới chân người

 –

những thung lũng ngã nhào theo trí nhớ

không gian tan vỡ

khi lòng người nóng hơn ngọn lửa

làn khói đốt rừng như bức tường đóng mọi cánh cửa

đóng ánh nhìn mặt trời thẳng đứng

ai đã quên…

 –

rừng dày đặc trong em

đã khuất vào thảm sương

đỉnh núi không còn rừng nhô ra đỉnh vú

anh tự nghe anh và nghe em lạnh

trên rơm rạ đời ta 

rừng từ giã cõi đời

 –

lời tạ lỗi đau buồn

khi người ta không nghĩ ra lý do cáo lỗi

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s