Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | AN EPIC POEM SHATTERED INTO WARM RAIN – prologue – resonating deep echoes of a gong far gone

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

by Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

resonating deep echoes of a gong far gone

a gloomy day a baby turned in its mother’s womb 

who gets to choose the door to enter the world

the land hot bloodied in human sweat 

recollections forgetful as clouds are as springs

child, are you sure it’s not too much…

we grew up with endless stars

gleaming without having to ever choose

o mountain art thou so tall

yet the footprints in every corner all 

across everything

life and death

separated by a step on the ladder

The west highlands vast to the very end of bloodshed

mother taught us to see

wheat flowers thirst like people

hid sweetness within thin layers of its husk

The west highlands vast to the end of life

DamSan has fallen in love with the daughter of the Sun

the girl blinded by the light 

loved still

The west highlands vast past the afternoon

in smoke

tired old eyes

peering into the distance

o thee highland of the West

leaves green still in a verse of red leaves

days windy blaring light

falling yellows

The west highlands’ vast

humanity’s fate is all-encompassing

***

tiếng cồng thăm thẳm xa rồi

âm u ngày mẹ chuyển dạ

nào ai chọn cửa sinh ra

đất như máu mồ hôi người nóng hổi

ký ức như mây lãng quên như suối

nhiều không em…

 –

ta lớn lên với muôn vạn vì sao

lấp lánh không cần chọn lựa

cao chi lắm núi ơi

rộng đến đâu cũng bước chân người

qua hết

sống và chết

cách một bước cầu thang

Tây Nguyên mênh mang tận cùng máu chảy

mẹ dạy ta nhìn thấy

một bông lúa rẫy cũng khát như người

giấu ngọt bùi sau lần trấu mỏng

Tây Nguyên mênh mang tận cùng sự sống

chàng DamSan yêu con gái Mặt Trời

người con gái nhìn vào chói mắt

vẫn yêu

 –

Tây Nguyên mênh mang sau những buổi chiều

lên khói

mắt người già mệt mỏi

nhìn xa

 –

ôi Tây Nguyên

lá vẫn xanh trong câu thơ lá đỏ

ngày nhiều nắng gió

vàng rơi

 –

Tây Nguyên mênh mang

có những phận người…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

9 replies on “Lê Vĩnh Tài | AN EPIC POEM SHATTERED INTO WARM RAIN – prologue – resonating deep echoes of a gong far gone”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s